Hỗ trợ trực tuyến
Bá Anh

Bá Anh

baanh.anhnb@gmail.com

0969304196

Liên hệ với tôi qua:

Tâm sự tuổi 37: Kiếm tiền là tất cả

Cập nhật: 14/04/2018
Lượt xem:809

Tâm sự tuổi 37: Lúc còn trẻ, tôi luôn cho rằng kiếm tiền là tất cả, giờ già rồi, phát hiện ra câu nói này không hề sai một chút nào.

Tuổi trẻ, tôi làm gì, nói gì, đam mê gì, ước mơ gì không quan trọng... quan trọng là tôi có kiếm được ra tiền không? Để rồi tuổi 35, khi có tiền tôi cũng có thể tự tin nói với vợ con và bố mẹ, mọi người yên tâm, đừng sợ gì cả, tất cả đã có tôi lo được.

Tâm sự tuổi 37 - 01

Năm đó, tôi 23 tuổi. Lần đầu tiên ra mắt nhà tôi gái, gặp bố mẹ.

Thực ra, trước đây tôi từng chat video với họ. Nhưng lần này đặc biệt hơn, bố mẹ tôi gái nhiệt tình mời tôi đến nhà chơi. Ngồi trước một mâm cơm thịnh soạn, lần gặp mặt chính thức, tôi có chút bất an, hồi hộp, lo lắng.

Ăn được nửa bữa cơm, bố tôi gái quả nhiên bắt đầu hỏi chuyện, đầu tiên là những vấn đề xung quanh cuộc sống của tôi, sau đó cuộc trò chuyện bắt đầu đi đến vấn đề chính.

Khi nào thì chuẩn bị mua nhà riêng?

Bên cạnh, mẹ tôi gái cũng bắt đầu chậm rãi nói, con rể ông Lưu nhà hàng xóm, vừa mua được một căn hộ 3 phòng ngủ, 2 phòng khách.

Tôi không biết, nên trả lời như thế nào mới làm hài lòng được họ. Trong đầu tôi suy nghĩ, đối với tôi bây giờ mà nói tài sản giá trị lớn nhất chỉ là chiếc thẻ ngân hàng với 7 triệu đồng đổ về mỗi tháng.

Sau đó, không khí trên bàn ăn bắt đầu dần dần nguội đi. Tôi nhanh nhanh chóng chóng ăn xong cơm, tìm đại một lý do công ty có việc gấp xin phép ra về.

Một tuần sau, tôi hẹn tôi gái ra ngoài, nhẹ nhàng nói câu chia tay.

Cô ấy khóc, giống như kẻ bạc tình, tôi lạnh lùng quay lưng đi về hướng khác.

Không phải tôi không yêu cô ấy, cũng không phải trái tim tôi tàn nhẫn. Đơn giản tôi bắt đầu hiểu được, chỉ yêu thôi chưa đủ, tình yêu không kèm theo vật chất đính kèm, sớm muộn gì cũng sẽ mỗi người một nơi.

Trong lúc yêu tiền có thể không quan trọng, nhưng khi kết hôn đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Tâm sự tuổi 37 - 02

Tôi 26 tuổi, tôi cuối cùng cũng tích lũy riêng được một ít riêng cho mình.

Trong ba năm này, tôi đi làm việc ở thành phố, tìm kiếm cơ hội mới. Tôi bán mạng làm việc, hết lòng vì công việc, vì muốn kí được hợp đồng với khách, thậm chí uống rượu đến mức chảy máu dạ dày cũng cắn răng chịu đựng.

Tiền lương của tôi tăng lên gấp đôi, tôi bắt đầu cảm thấy cuộc đời tôi có lẽ đã rẽ sang một bước ngoặt mới, cảm thấy bản thân tràn đầy năng lượng mới, tôi quyết định mua nhà.

Mỉm cười, đĩnh đạc cùng với nhân viên tư vấn nhà đất đi xem nhà.

Tôi tìm được căn hộ ưng ý, môi trường rất tốt, giao thông thuận tiện, cách công ty không xa, siêu thị, trung tâm mua sắm ngay dưới nhà, xung quanh còn có các trường học tiện cho con tôi đi học sau này…..

Nhưng khi bàn đến giá cả, tôi lặng người đi. Giá nhà đất tăng quá nhanh, quá sức tưởng tượng của tôi.

Tôi về nhà, quyết định đợi một thời gian nữa, đợi giá nhà đất lắng xuống sẽ đi mua. Nhưng sau khi tôi lướt Face, đọc báo, thấy được một dòng trạng thái, dân tình đang đổ xô đi mua nhà cửa, thậm chí còn xếp hàng thâu đêm để mua được căn hộ ưng ý.

Tôi ý thức được, tôi không thể chạy đua được với giá nhà đất, nếu không mua lúc này, sợ rằng sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội.

Tôi hạ quyết tâm, gọi điện cho bố mẹ, mượn sổ tiết kiệm 500 triệu số tiền dưỡng lão của họ.

Ba ngày sau, mượn ngược mượn xuôi tôi tích góp đủ số tiền đặt cọc, tôi cầm tiền đi kí hợp đồng mua nhà.

Thời khắc đặt bút kí lên hợp đồng, sống mũi cay cay, mắt có chút nhòe đi. Có tiền thật là tốt. Làm đàn ông, tôi càng ý thức sâu sắc hơn, có tiền, mới có nhà, mới có cảm giác ổn định cuộc sống.

Tâm sự tuổi 37 - 03

Trước bốn tháng khi tôi đón sinh nhật lần thứ 28, tôi mất đi công việc hiện tại.

Là bị ép xin nghỉ việc, tập đoàn đột nhiên hủy bỏ văn phòng phía bắc mà không có bất kì thông báo nào trước đó, sau khi nhận được tiền bồi thường hợp đồng, tôi chính thức trở thành người thất nghiệp.

Tôi bắt đầu tìm kiếm công việc mới, từ miền Bắc bôn ba vào Nam.

Tôi đột nhiên phát hiện, sau 30 tuổi, công việc càng tìm càng khó.

Nếu không phải tiền lương quá thấp, thì lại yêu cầu cực kì khắt khe, không những thế tôi còn phải cạnh tranh với hàng ngàn sinh viên vừa mới ra trường, lúc nào tôi cũng trong trạng thái bị "ngã ngựa" bất kì lúc nào.

Sau khi trả xong ba tháng tiền nhà, tôi đột nhiên phát hiện, trong thẻ ngân hàng bây giờ chỉ còn đúng hai triệu.

May mắn là, trước khi kịp đón sinh nhật 28 tuổi, tôi tìm được công việc mới.

Mặc dù công ty ở xa nhà, nhưng trước mắt tất cả đều thuận lợi, mọi việc suôn sẻ.

Bởi vậy, sinh nhật năm 28 tuổi, tôi đặc biệt tự tặng mình một chiếc bánh sinh nhật nhỏ. Trong ánh nến lung linh, tôi âm thầm ước nguyện cuộc sống sẽ ngày một tốt hơn.

Không phải tự giảm áp lực cho bản thân mình. Mà tôi bắt đầu hiểu được, đôi lúc, có thu nhập ổn định, cũng là một sự ấm áp. Chí ít nó có thể duy trì cuộc sống hiện tại của tôi, tôi không bị gánh nặng cơm áo gạo tiền ghì sát đất.

Tâm sự tuổi 37 - 04

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt tôi đã 32 tuổi, trở thành tầng lớp trung lưu trong mắt người khác.

Sống một cuộc sống bình yên biển lặng, tất cả vẫn đang chạy theo quĩ đạo của nó, con tôi 3 tuổi, đến lúc phải đi nhà trẻ.

Tôi có hai lựa chọn: dưới nhà là trường song ngữ tư thục hoặc đưa con gửi vào khu chung cư bên cạnh, ở đó của một ngôi trường nhỏ nhận nuôi dạy trẻ.

Trường thứ nhất, mỗi tháng là năm triệu, có thầy cô giáo nước ngoài. Trường thứ hai, chỉ cần hai triệu là đủ, thầy cô giáo toàn là những người đã bước vào tuổi xế chiều.

Tôi ngồi trước máy tính, dành cả một buối tối chỉ để xem tin tức liên quan đến ngược đãi trẻ em, bữa sáng ngày thứ hai, tôi nói với vợ: Chúng ta gửi con vào nhà trẻ quốc tế đi.

Tôi không nói với vợ rằng, mấy ngày trước, công ty tiến hành điểu chỉnh chức vụ.

Tôi đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu xin đi nhậm chức chỗ mới, từ văn phòng công việc nhẹ nhàng thoải mái, tôi được điều đến bộ phận mũi nhọn của công ty, công việc bận đến mức không có thời gian để thở. Mặc dù mệt hơn, nhưng thu nhập tăng lên không ít.

Sau khi biết được thông tin điều chỉnh chức vụ, vợ tôi quả nhiên cằn nhằn với tôi, nói tôi không biết tự lượng sức mình.

Tôi không hề giải thích, ngược lại tôi cảm thấy bản thân mình nhẹ nhõm đi nhiều.

Bởi vì tôi bắt đầu hiểu, cho dù có mệt thêm một chút, nhưng chí ít tôi có thể tạo điều kiện tốt nhất cho con mình phát triển.

Tâm sự tuổi 37 - 05

Lại thêm ba năm nữa.

Tất cả mọi việc, đều theo hướng thuận lợi phát triển, tôi thậm chí còn có kế hoạch cho riêng mình, đợi bố mẹ về hưu rồi, sẽ đón họ đến ở cùng mình.

Nhưng sáng sớm, mẹ tôi đã gọi điện thoại, bố tôi vừa mới xuất huyết não, bệnh viện tuyến tỉnh không thể nào giải quyết được.

Tôi điên cuồng phóng xe về nhà, đón mẹ lên thành phố chăm sóc.

Tôi tin rằng, ở đây có bệnh viện tốt nhất cả nước, các bác sỹ đều là những người có kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, bố của tôi sẽ nhanh chóng hồi phục như trước kia.

Ở trong bệnh viện tuyến đầu của cả nước, dưới sự nhiệt tình giúp đỡ của y bác sỹ, khoa học kĩ thuật phát triển, bố tôi dần dần hồi phục.

Mỗi ngày tiêu tốn hàng triệu đồng, rất nhanh tôi cảm thấy cực kì áp lực. Số tiền tiêu tốn cho việc chữa trị của bố tôi, không khác gì bỏ tiền qua cửa sổ.

Hai tháng sau, bố tôi kiên trì muốn ra viện. Tôi nhất quyết không đồng ý, nhưng bố tôi vẫn kiên quyết xuất viện, ông nói với tôi, những việc còn lại chỉ là vật lí trị liệu, ở quê nhà cũng có thể tập được, việc này ở đâu cũng như nhau thôi.

Tôi lái xe đưa bố mẹ về quê, đoạn đường hàng ngày chỉ đi hết có ba tiếng, hôm nay tôi lái hết sáu tiếng liền.

Bởi vì tôi không chịu được, muốn dựa vào vô lăng khóc lớn một trận.

Thời gian chẳng tha cho một ai cả, tôi chẳng thể ngờ rằng bố mẹ ngày lại ngày lại già nhanh đi như vậy.

Tôi bắt đầu hiểu được, tiền đôi lúc đóng một vai trò quan trọng trong việc hiếu kính với bố mẹ. Nếu như tôi có thật nhiều tiền, bố mẹ tôi sẽ không vất vả như vậy.

Tâm sự tuổi 37 - 06

Nếu như tôi không mua nhà, tôi không thể biết tiền quan trọng như thế nào;

Nếu như tôi không trải qua việc trong nhà có người bị ốm, tôi cũng không biết, tiền là thứ tuyệt đối không bao giờ được thiếu.

Nếu như tôi không trải qua cuộc sống với tiền lương ít ỏi chỉ có 7 triệu một tháng, tôi sẽ không biết được mình kiếm tiền là vì cái gì.

Có người đã từng nói: "Con à, ba muốn con học hành cẩn thận, không phải bởi vì ba muốn con đi so đo thành tích với các tôi khác, mà đơn giản chỉ là, ba muốn con sau này sẽ có quyền được lựa chọn nhiều hơn, chọn lựa những việc mà con thích, chứ không phải khom lưng vì ba đống gạo."

Hay tác giả Vương Nhĩ Đức từng nói: "Lúc tôi còn trẻ vẫn luôn cho rằng tiền tài là quan trọng nhất, bây giờ già rồi, phát hiện ra câu nói đó không hề sai một chút nào".

Trong lúc trẻ đừng ngựa non háu đá mà giả vờ không quan tâm tới vật chất, mà nên nỗ lực để kiếm tiền hơn.

Chúng ta nỗ lực kiếm tiền, chính là trong lúc người thân cần giúp đỡ, có thể dang rộng bàn tay ra giúp đỡ họ, chứ không phải chỉ biết im lặng vì bản thân mình không đủ khả năng.

Bởi vậy, vì sao càng là tuổi trẻ càng phải nỗ lực kiếm tiền.

Không phải bởi vì một cuộc sống xa hoa phú quí, cũng chẳng phải là để hưởng thụ.

Mà là bởi có một ngày, tôi tự tin nói rằng, mình có thể sống một cuộc sống tốt hơn.

Tôi cũng có thể tự tin nói với người thân gia đình, mọi người yên tâm, đừng sợ gì cả, tất cả đã có tôi

HOTLINE: 0858678123